Đăng ký
Duyên Việt sẽ giúp bạn giao lưu, kết bạn, se duyên và chia sẻ các thông tin trong cuộc sống

bởi
2 đánh giá

Tôi với anh yêu anh từ độ cuối thu. Lúc tiết trời đỏng đảnh như cô gái mới dậy thì: mới trưa còn nắng như trút lửa, cuối chiều đã lành lạnh heo may.


 


      Nơi tôi ở là một xã nghèo  miền biển. Nơi đất rộng, người thưa, đất đai bị mổ xẻ dọc ngang, người ta đang tìm cơ hội làm giàu để thoát khỏi cái cảnh vừa thiếu đói vừa thiếu nợ ngân hàng.Túng quẫn và bần hàn nên xóm tôi hay có những cuộc cãi vã chẳng rõ nguyên do.


 


       Tôi là một công chức nhà nước bình thường. Tôi yêu nghề bằng cái cách 8 tiếng làm việc cật lực nơi công sở đến toát mồ hôi hột, rồi hỉ hả riêng mình vì đã có một ngày làm việc có ích, hỉ hả vì trong ngày mình vui vẻ không bất an vì một điều gì.


 


     Sự hẻo lánh, lạc hậu, tù túng dễ dẫn đến cho con người ta bực bội rồi sinh lòng đố kị nhưng tận sâu thẳm tâm hồn mỗi con người luôn chất chứa những nỗi niềm riêng và họ dễ dàng tha thứ cho nhau để rồi sẵn sàng bảo bọc nhau mỗi khi hoạn nạn. Tôi thường bàn quan trước những cuộc cãi vã của đồng nghiệp nhưng để khỏi bị cho là “ chảnh” tôi lại tỏ ra là một người tích cực, dốc lòng can ngăn, dàn hoà cho “ Sự nghiệp đoàn kết” chung, rốt cuộc tôi lại tự thấy mình vô duyên tệ. Cơ quan của tôi có vài cô gái gần đến tuổi  “ băm”, nói theo các cụ là “ quá lứa lỡ thì” hay lục đục nhau. Tôi nhận ra trong cái vẽ tỏ ra kiêu kì của họ là lòng khao khát yêu thương. Sự khao khát ấy bị nhốt trong không gian nhỏ hẹp, một nơi dường như biệt lập cách xa thị trấn đến gần 20km, một nơi người ta vẫn gọi là “ Năm Không” thì những chuyện ấy xẩy ra cũng chẳng có gì là lạ..


 


       Tôi cũng có những nỗi buồn. Tôi rất hay thẩn thơ buồn là đằng khác. Đồng nghiệp tôi khi buồn họ thường rủ nhau bao một chiếc xuồng ra thị trấn uống bia và hát karaoke inh ỏi. Những lúc ấy họ thường rất chân thành, mọi va chạm nhỏ nhặt thường ngày như chưa từng xẩy ra. Một thoáng chốc “ giải ngố” ở thị trấn khiến họ vơi đi ít nhiều nỗi niềm dồn nén bao ngày. Còn tôi, tôi thường không giả quyết nỗi buồn bằng cách ấy. Tôi không uống được bia. Chỉ vài giọt đã say chếnh choáng và thế nào tôi cũng sẽ khóc váng lên mà chính tôi cũng không rõ vì sao mình lại khóc và khi tỉnh dậy nghe kể lại, thế nào tôi cũng mắc cỡ đến năm, bẩy ngày chưa thôi. Biết thế nên tôi tách mình ra khỏi những cuộc “ giả ngố” ở ngoài  thị trấn, tôi tha thẩn lội men theo con đường bên các dòng kênh. Chân trần đạp trên cỏ vô danh, miệng thầm thì gọi tên anh, tay bứt hoa dại ven đường, rồi ngồi lại bên dòng kênh hiền hoà nghe gió lùa tóc rối. Con kênh gần trường tôi có cái tên nghe cũng buồn buồn : kênh Cùng. Sau đó tôi trở về nhà, bình tâm hơn và lao vào 1001 chuyện không tên trong nhà để quên buồn. Khi buồn, tôi thường nghĩ đến anh, tưởng tượng có anh trước mặt để luyên thuyên với anh mọi chuyện. Đôi lúc có người bắt gặp tưởng tôi mộng du cứ ra sức khuyên tôi đi điều trị cho sớm để nhanh khỏi bệnh. Tôi cười khì gật đầu lia lịa tán thành cho qua chuyện. Chỉ có tôi mới rõ, tôi không mộng du, chỉ vì tôi nhớ anh quá mà thôi.